Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói nói ra nhiều cũng vậy thôi

     

Nhạc sĩ Vũ Thành An rất nổi bật ở miền nam bộ từ thập niên 60, với dòng nhạc thất tình, lãng mạn, đắm mê với đông đảo ca từ lấp lánh. Những điều ấy đã làm ra một Vũ Thành An lẻ tẻ không lộn lạo với bất cứ nhạc sĩ nào cùng thời.

Bạn đang xem: Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói nói ra nhiều cũng vậy thôi

Đặc biệt lúc nhắc đến các ca khúc ko tên là công chúng sẽ biết sẽ là nhạc của Vũ Thành An. Trong các các bài bác không tên của ông, chắc rằng bài không Tên ở đầu cuối được những người ái mộ nhất.

Nhớ em nhiều nhưng chẳng nóiNói ra nhiều cũng vậy thôiÔi đớn nhức đã những rồiMột lời thêm càng bi đát thêmCòn hẹn gì?

Biết bao lần em sẽ hứaHứa cho các rồi lại quênAnh báo cáo ai bây giờNgày còn đây fan còn đâyCuộc sống nào chờ

Này em hỡiCon đường em đi đóCon mặt đường em theo đóSẽ đưa em quý phái đâu


Mưa bên chồng, bao gồm làm em khóc, có làm em nhớNhững khi mình mặn nồng.


Xem bài xích khác


Chuyện tình trong ca khúc “Tôi Ơi Đừng hay Vọng” (nhạc sĩ Trịnh Công Sơn) – Nỗi lòng của kẻ vô vọng


Nhạc sĩ Hoàng Dương và thực trạng sáng tác phía Về hà nội thủ đô – “Hà Nội ơi, những ngày vui đã ra đi…”


Này em hỡiCon mặt đường em đi đó,Con mặt đường em theo đóĐúng giỏi sao em?

Xa nhau rồiThiên đường thôi lỡCho thần tiên chấp cánhXót đau fan tình si

Suốt con phố ai dìu lốiHãy yêu không ít người em tôiXin gửi emMột lời chào, một lời thương, một lời yêuLần cuối cùng…

*
*
*
*

Khi ta new quen nhau, em đã nhiều lần nói anh hãy viết một ca khúc nhằm kỷ niệm tình ái của bọn chúng mình. Tuy vậy anh cứ lần lữa hoài ko viết. Một hôm em đang phải bé dại những giọt nước mắt nhưng mà nói: “anh không yêu em sao mà lại không chịu đựng viết?”. Và 1 trong các buổi chều ngày xuân 1965, bên trên chuyến xe trường đoản cú Vũng Tàu về Saigon, một dòng âm thanh vang lên vào đầu cùng anh đã viết xuống: bài xích ca anh hứa mang đến em bấy lâu nay vẫn còn dang dở…

Anh đưa bài xích hát cho anh Nguyễn Đình Toàn xem, khi đó tụi anh cùng thao tác làm việc chung cùng với nhau trên Đài vạc thanh Saigon. Anh Toàn nói nhằm anh ấy viết lời cho bài bác hát anh ý muốn dành tặng em. Nắm là “Tình khúc lắp thêm nhất” lời Nguyễn Đình Toàn – nhạc Vũ Thành An ra đời.

“Tình vui theo phong vân trôiÝ sầu mưa xuống đờiLệ rơi đậy mấy tuổi tôiMấy tuổi xa người

Ngày thần tiên em tiến bước ngôiĐã nghe son xoàn tả tơiTrầm mình trong mùi hương đốt tương đối bayMong tìm thấy phút sum vầy

Có biết đâu nụ cười đã nằm trong thiên taiNhững cánh dơi một mình mù trong bóng tối dàiLời như thế nào em không nói em ơiTình nào không gian dốiXin yêu nhau như thời hạn làm giông bão mê say

Lá thốt lên lời câyGió lú chuyển đường mâyCó yêu nhau xin đầy đủ ngày thơ ngây

Lúc mắt không nhạt phaiLúc tóc không đổi thayLúc môi chưa biết dối đến lời…”

Không biết hiện nay em bao gồm còn giữ loại pin cài đặt áo hình mẫu lá không? nhưng lại em có biết không, hình hình ảnh của nó bên trên ngực áo em vẫn tồn tại trong thâm tâm khảm anh xuyên suốt từ đó cho nay!

Khi anh cùng anh Toàn hoàn tất bài xích “Tình khúc đồ vật nhất” thì vô tình anh hiểu được bài bác thơ “Em mang đến thăm anh đêm bố mươi” vào tập thơ của anh ý Toàn. Khi đọc tới câu “Xin dòng lá kim cương làm dẫn chứng yêu em”, anh mau lẹ nhớ ngay mang đến em. Biểu tượng chiếc lá của cái pin thiết lập áo đó chính là bằng triệu chứng tình yêu của anh so với em. Cùng anh đã ra quyết định phổ nhạc bài xích thơ của anh ấy Toàn,

“Em đến thăm anh đêm tía mươiCòn tối nào vui bởi đêm cha mươiAnh nói với người phu quét đườngXin mẫu lá quà làm minh chứng yêu em.

Tay em lạnh khiến cho tình bản thân ấmMôi em mềm đến giấc ngủ anh thơmSao Giao thừa xanh trong đôi mắt ngoanTrời sắp đến Tết tuyệt lòng mình vẫn Tết…”

Khi phổ nhạc mang đến đây, cảm giác của anh càng mạnh mẽ hơn và anh cứ để loại nhạc tuôn trào một bí quyết tự nhiên. Cứ nuốm từng câu nhạc, từng câu nhạc vang lên! Anh chỉ kịp khắc ghi và để anh Toàn dệt thêm lời mang lại đoạn nhạc. Nhờ vào vậy bài hát “Em đến thăm anh đêm ba mươi” được trọn vẹn.

“Tháng ngày đang trôi qua tình đang phôi pha người tạ thế xachỉ còn chút hương thơm xưa rồi cũng phong ba rụng cùng mùa

Dòng sông đêm hồn đen sâu thao thứcngàn bởi sao mọc hay lệ khóc nhau

đá bi thương chết theo sau ngày vực sâurớt hoài xuống hư không cuộc tình đau…”

Mối tình của họ chỉ đẹp một trong những ngày mon đầu, nhưng rồi…

“Tình vui trong thời gian thôiÝ sầu nuôi trong cả đời…”

Lời này được anh Toàn viết khi tình bọn chúng mình sẽ thắm, vẫn như lời dự báo cho đa số điều chẳng lành đã đến.

Quả thật, cuộc tình của chúng ta sau đó lại chạm chán những trở ngại chũm hữu. Chia cách về tuổi tác, phân cách về học vấn, ngăn cách về địa vị xã hội… Anh chẳng thể hiểu làm thế nào em có thể yêu được anh, một đại trượng phu trai thua thảm em một, hai tuổi, học chiến bại em mấy lớp với nhất là sau này còn quá xa…

“Thì xin giữ lấy lòng tin dẫu mộng không đền

Dù trời đem cay đắng gieo thêmCũng xin đón ngóng bình yênVì còn đây câu nói yêu emÂm âm thầm soi lối vui tìm kiếm đến…”

Việc gì nên đến vẫn đến! mái ấm gia đình ngăn cấm cấm đoán em liên lạc với anh nữa! thuở đầu em duy nhất quyết phòng lại. Hầu hết giọt nước mắt của em rơi trên đa số lá thư tình nhiều năm đã mang đến anh biết tình thân của em là bao gồm thật. Nhưng mà rồi em cũng nên buông xuôi, đầu sản phẩm nghịch cảnh,

Anh đã thảng thốt đựng tiếng kêu than khi em bất chợt ngột dứt liên lạc. Những lần em đã hẹn rồi không đến. Biết bao lần em đã hứa, hứa hẹn cho nhiều rồi lại quên, anh bên cạnh đó đoán biết đươc các gì vẫn xảy ra. Trong thời gian bọn họ yêu nhau, nhiều đêm hôm anh gọi điện thoại tới đơn vị em mặt hàng giờ để nói chuyện, vì vậy sau một thời gian em lánh mặt, một buổi tối kia anh đã hotline và lần này em lại nói một câu giờ Pháp: “Une fois pour totes” (Một lần cho toàn bộ – Once và for all). Tất cả nghĩa cuộc thủ thỉ đó sẽ là lần cuối giữa hai đứa. Anh đã nghẹn lời và quan yếu nói được một lời gì nữa.

Xem thêm: Ra Khí Hư Màu Nâu Nhạt Không Mùi Trước Kỳ Kinh Nguyệt? Cách Chữa Trị

Em vẫn ra đi vướng lại trong anh một nỗi âu sầu không nguôi. “Anh thông tin ai bây giờ…”

Em sẽ như thần tiên đến với anh;

“Thần tiên gẫy cánh tối xuânBước lạc sa xuống trầnThành tình nhân đứng giữa trời khôngKhóc mộng thiên đường

Ngày về quê xa rung lắc lê thêTrót nghe theo lời u mêLàm tình thân nuôi cánh cất cánh điNhưng còn dăm phút vui trằn thế”

Và rồi em đã vứt anh ra đi:

“Xa nhau rồi, thiên mặt đường thôi lỡ,cho thần tiên chắp cánh xót đau người tình si…”

“Bài không tên cuối cùng” đã được viết trên quãng đường rất ngắn không được một cây số tự trường dụng cụ về bên anh ở trằn Quý Cáp đoạn gần bổ tư Lê Văn ưng chuẩn và anh đã không sửa một lời nào.

“Nhớ em các nhưng chẳng nóiNói ra những cũng vậy thôiÔi đớn nhức đã nhiều rồiMột lời thêm càng bi thương thêm, còn hứa gì?

Biết bao lần em đã hứaHứa cho nhiều rồi lại quênAnh công bố ai bây giờNgày còn đây tín đồ còn đây, cuộc sống đời thường nào chờ.

Này em hỡi, con phố em đi đóCon con đường em theo đó sẽ gửi em lịch sự đâu?Mưa bên ông xã có làm cho em khóc,có làm cho em nhớ đông đảo khi mình mặn nồng.

Này em hỡi tuyến phố em đi đóCon đường em theo đó đúng xuất xắc sao em?Xa nhau rồi thiên mặt đường thôi lỡCho thần tiên lẹo cánh xót đau fan tình si…

Suốt con đường ai dìu lốiHãy yêu nhiều người dân em tôiXin gửi em một lời chàoMột lời thương một lời yêu thương lần cuối cùng…”

Em yêu thương dấu,

Em bỏ đi làm anh hụt hẫng, tuyệt nhất là không thể biết tin vào ai nữa. Anh sẽ tin hầu như lời em hứa, thay rồi em quăng quật đi. Anh biến hóa kẻ mất đức tin không hề biết bấu víu vào đâu. Đức tin là đặc biệt quan trọng nhất của một đời người. Chính đức tin sẽ mang lại ta hy vọng, có thể giúp ta chịu đựng đựng được những điều khác thường và thừa lên ngoài sự bình thường. Mất đức tin ta đang rơi xuống hố thẳm của giỏi vọng.

Em đã từng muốn anh đánh dấu kỷ niệm mang đến cuộc tình chúng mình. Với anh sẽ viết mà lại chưa bao giờ nghĩ rằng “Bài ko tên cuối cùng” anh sẽ viết ra vào sự thảng thốt lúc em bất ngờ bỏ anh đi, tiếp đến lại được phổ cập rộng như thế! chắc chắn những lời ca này đã gây ảnh hưởng đến em. Anh trọn vẹn không ao ước như vậy.

25 năm sau, năm 1991, anh đã mừng là bao gồm dịp nhằm viết lại phần đông điều anh tránh việc viết. Anh vẫn hy vọng một lần hỏi chuyện em:

“Nhớ rất nhiều câu chuyện đóNgỡ như thể ngày hôm quaÔi ao ước có một ngàyGặp lại em hỏi chuyện em lần cuối cùng

Vẫn con đường, tuyến phố cũVẫn ngôi trường, ngôi trường xưaMưa vẫn bay như hôm nàoNgười nơi đâu mình ở chỗ này bạc mái đầu

Này em hỡi tuyến đường em đi đó, con đường em theo đóChắc qua bao lênh đênhBao mấp mô có làm cho héo hắtCó dập tắt mất nét tươi nhuận nụ cười?

Này em hỡi con đường em đi đó,Con con đường em theo đó đúng đấy em ơiNếu bọn chúng mình gồm thành song lứaChắc gì ta vẫn thoát thành lập khổ đau?

Nếu không còn được gặp gỡ nữaGiữ cho trọn ơn nghĩa xưaxin nhờ cất hộ em lời cầu nguyệnĐược bình an được cẩn trọng về cuối đời…”

Đúng như vậy, ví như mộng tất cả thành với đời em thêm với mệnh số của anh ấy thì em sẽ nên chịu siêu nhiều gian khổ trong nhiều năm. Và biết đâu “Nếu bọn chúng mình có thành song lứa, chắn chắn gì ta sẽ thoát thành lập khổ đau?”

Bây giờ, sau 50 năm hồi tưởng lại, anh vẫn thấy tình cảm anh giành riêng cho em là tất cả thật. Tình yêu đó đã theo anh trên rất nhiều nẻo đường. Tình cảm ấy đã mang đến anh cất cánh vút thăng thiên cao cùng rớt chúi xuống vực sâu. Một lần tình cờ anh được chạm mặt lại em trong chuyến du ngoạn sang Paris với Du Tử Lê cùng Từ Công Phụng năm 1998, tim anh như vỡ lẽ trong lồng ngực. Đó bao gồm phải là vật chứng của côn trùng chân tình?

Ngày ấy lúc sang tới Paris, anh đã nhờ ban tổ chức triển khai liên lạc cùng với anh T.N. Là công ty văn quen biết. Qua anh T.N., anh đã đến quán ăn của em và suôn sẻ là anh cũng được gặp gỡ B. – em gái của em. Cô B. Sẽ du học ở Paris từ các ngày chúng ta quen nhau. Anh còn nhớ, anh cũng xuất hiện hôm gia đình em gửi cô B. Ra tàu sân bay Tân Sơn độc nhất vô nhị đi du học. Khi anh T.N. Reviews tên anh, cô B. đã chú ý em đầy ý nghĩa và không nói gì. Có lẽ rằng tất cả mọi bạn đều biết chuyện bọn chúng mình trừ anh T.N. Và cô B.

Em sẽ mời anh nạp năng lượng bữa cơm do chính nhà hàng của em nấu. Anh ăn rất không nhiều vì xúc cảm khi được gặp lại em khiến bữa cơm trắng rất ngon tuy nhiên cũng vươn lên là vô vị. Anh gồm xin phép em chụp mấy tấm hình. Em đồng ý cho anh tha hồ nước chụp quán nạp năng lượng nhưng không được chụp bà chủ. Không có bà nhà thì bài toán chụp hình đâu còn có ý nghĩa sâu sắc gì? khi ra về, chủ yếu anh T.N. đã chuyển anh ra trạm Metro. Anh T.N. đang chỉ mang lại anh cafe De Flore, nơi gặp gỡ gỡ của các văn người nghệ sỹ Pháp từ gần trăm năm trước. Đến ngày đông 2015, anh bao gồm dịp xịt lại Paris và suôn sẻ thuê được một apartment sinh hoạt Saint-Germain Des Pres, chỉ đi bộ vài phút là tới quán cà phê nổi giờ này. Anh biết nhà hàng của em cũng ở gần đâu đây, cơ mà suốt một tuần lễ không tồn tại sự tình cờ nào mang đến anh được gặp gỡ em, tình yêu của 50 năm trước! Cuộc chạm chán gỡ 1998 không những là 1 dấu ấn sâu đậm trong tâm địa hồn anh mà ở ngay trong số những người bạn có mặt trong buổi diễn ngày hôm đó. Anh B., một nhà thơ danh tiếng ở Paris, kể lại là anh ấy đã thấy những giọt nước đôi mắt của một tín đồ đã rơi khi anh đứng hát trên sân khấu..

Từ lúc em đi, anh sống trong hụt hẫng, tâm hồn trống rỗng. Anh cố đi tìm kiếm quên thực tại! khi em ra đi cũng là lúc bài tình ca lưu niệm của cuộc tình họ đã trở nên nổi tiếng bất ngờ. Anh dìm được không ít thư từ những thỉnh giả hâm mộ, trong số ấy có một lá thư khác đặc trưng suốt một trang giấy chỉ viết toàn tên Vũ Thành An:

vuthanhanvuthanhanvuthanhanvuthanhanvuthanhanvuthanhan….

Xem thêm: Bột Ăn Dặm Cho Trẻ 3 Tháng Tuổi Tốt 20, Bột Ăn Dặm Cho Trẻ 3 Tháng Tuổi

Và sau cuối là chữ Vũ Thành An màu sắc đỏ!

Tuy thế, tuy nhiên tim anh vẫn không thể nào rung hễ lại được. Trọng tâm hồn anh rét mướt giá, bi đát vô cùng mang lại nỗi anh sở hữu cả nỗi vô vọng vào trong bài xích hát “Nếu tôi còn yêu thương được”:

“Nếu tôi còn yêu được một lần thôi cũng vui đờiNếu tôi còn được yêu thương xin thêm ngày tháng mộngNếu tôi còn yêu được một lượt thôi không giữ gìnnói em nghe lời thở than

Dìu nhau, dắt nhau lên rừngCùng nhau sinh sống như cỏ câyQuên đầy đủ người, quên hết cuộc đời, quên luôn mình là người.

Chờ em từ bố mươi nămChờ em ngóng như trăm nămTừ kiếp làm sao ngủ vùiChờ em nhỏ xuống giọt lệ vui…”