Đọc Truyện Online Đôi Mắt Ấy Vẫn Ở Trên Giường

     
- Chọn chương - Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 (Hết)


Bạn đang xem: đọc truyện online đôi mắt ấy vẫn ở trên giường

Bữa sáng, vừa nhét miếng trứng rán vào miệng tôi vừa quan sát Spoon. Anh ta ko chiêu nhì viên aspirin bằng rượu Tanqueray gin như đông đảo sáng nhưng mà đang gọi điện cho một đại sứ quán nào đó trong những khi tay ôm khư khư sấp tài liệu với mắt thì quan sát xuống chúng. Cố gắng rồi, chốc chốc anh ta lại mím mồm hoặc nhắm mắt, và bất động. Này, your girl hiện giờ đang bị anh hút hồn đấy, bao gồm biết không! không sao rất có thể buông ra một lời thú nhấn nhẹ nhàng như phần nhiều bận, tôi chỉ biết nhìn trộm mẫu gò má black ấy từ mặt cạnh. "Đừng tất cả bảnh mắt ra đang nghe Chet Baker như vậy chứ!" Đó là câu nói duy độc nhất vô nhị của Spoon tôi được nghe vào ngày. Chiếc gãn lũ ông lúc nào cũng ồn ào này, mấy hôm nay, bỗng nhiên trầm dìm như một bên hiền triết. Trong cả cái việc đều đặn như hít bột trắng, mấy hôm nay, cũng trở nên sao nhãng. Body to khủng đang nằm dài trên đi văng của anh ta làm tôi thấy bồn chồn. Ngay gần đây, trong hai con mắt mà tình cảm dường như đã tan ra thành nước kia hốt nhiên gợn lên phần nhiều bóng đen ưu tư. Sự việc xẩy ra ở bến xe bus trước khu dã ngoại công viên vẫn đang cào cấu tim tôi. Phần nhiều vết xước chưa hề đóng góp vảy. Tôi thấy nóng ruột. Cảm xúc như đã có một cái gì đó rất cực kỳ nghiêm trọng xen vào giữa cuộc sống thường ngày đàng điếm của hai bọn chúng tôi. Trong những lúc lấy tăm xỉa vụn trứng mắc bên trên răng, tôi rủi ro làm cho loại răng sâu trở đề xuất khó chịu. Cái xúc cảm ngứa ngáy ấy càng kích ưa thích hơn sự mệt mỏi trong lòng. Tôi quăng thẳng đụn tài liệu bên trên bàn vào Spoon. Phần lớn tờ giấy văng vung vít xoè ra như 1 sấp bài xích móm khiến cho tôi tròn mắt. Chúng chắc hẳn là một laọi bạn dạng vẽ thi công nào đó. Vừa đoán núm thì Spoon sẽ tống ngay mang đến tôi một cú đấm vào mặt.Anh ta liếc nhìn tôi đang nhảy ngửa sóng soài trên sàn, thu gom những quân bài thua cuộc của tớ (mà chính xác là trong canh xì phé ấy anh ta vẫn thắng), rồi lẳng lặng bỏ đi. Bị bỏ rơi, tôi ngồi xổm ôm ngực trong ngôi nhà cô độc. Rồi cứ thể mà lại đổ xuống sàn cùng giãy giụa nhì chân. Tôi thử hờn và khóc như 1 đứa trẻ ko được chiều theo ý muốn. Nhưng, tôi vẫn thấy cực nhọc thở. Tôi thử gọi: Spoon. Rồi tôi thử call như hotline một thứ hiện tượng làm bếp: Spoon. Nó chỉ là một thứ đồ dùng vật bé xíu tẹo dùng để đưa thức ăn vào miệng thôi mà. Tôi lại liên tiếp giãy giụa. Spoon. Lần này thì tôi thử call tên người đàn ông của mình. Nước mắt thật sự đang chảy ra cùng tôi thấy dịu lòng rộng chút ít. Trước đây, tôi vẫn luôn luôn cảm thấy bình tâm dầu mang lại đã nhiều lần lâm vào hoàn cảnh cảnh quá sống thiếu hụt chết. Vì Spoon và tôi bị buộc ràng với nhau bằng một gai dây vừa vượt đỗi trực tiếp vừa quá đỗi nông cạn để rất có thể gọi là tình yêu. Tôi chẳng có căn cứ gì để lo lắng về chị Maria cùng Spoon cả. Nhưng chủ yếu ý nghĩ về ấy lại tạo nên tôi lo lắng. Spoon, lúc đó, đã mang đến tôi thấy hiện thực trước lúc đưa ra căn cứ. Tôi cảm thấy sự tổn thương trên nét phương diện anh ta. Body tôi vẫn được đào tạo và giảng dạy để hễ Spoon khổ cực thì tôi cũng sẽ bị đau nhức khổ. Cửa hàng chúng tôi không biết làm cái gi để chữa trị lành lẫn nhau vì cả hai đông đảo là những con bệnh. Môt mặt, tôi cảm xúc tự hào lúc Spoon bị chị Maria mê hoặc, mà lại ngược lại, tôi cũng yêu cầu nếm trải một thứ cảm hứng mãnh liệt cơ mà tôi trước đó chưa từng biết tới, ấy là ghen. Tôi thử thay khinh miệt Spoon, kẻ dám thiếu tôn trọng đặt dòng cốc xuống trước lúc uống cạn tôi cho tới giọt cuối cùng. Nhưng khinh miệt anh ta thì chằng khác gì tự khinh thường miệt mình. Bắt buộc đi tìm. Tôi vực dậy chải tóc, mặc áo choàng. Tôi long dong trên phốc như kẻ mắc bệnh mộng du, ban đầu tìm kiếm từ rất nhiều chỗ mà có lẽ rằng là Spoon sẽ không tới. Tiệm bar, sàn nhảy, hiệu cung cấp đĩa mà hai người đã có lần ghé qua. Căn hộ tập thể của người các bạn mà Spoon vẫn thường xuất xắc đổ thuốc. Khi chẳng thấy bóng hình của anh ta ở bất kể đâu, chân tôi ban đầu hướng cho tới khu căn hộ của chị Maria ngơi nghỉ Jiyugaoka cùng với một ý thức chắc chắn. Tuy vậy tự nhủ bản thân rằng Spoon tất yêu nào biết được chỗ ở của chị ý Maria, tuy nhiên tôi vẫn bị một đồ vật trực giác như của tín đồ điên thúc giục. Tôi đứng trước cửa ngõ và bấm chuông, không có tiếng trả lời. Dẫu vậy tôi cảm giác như ở ẩn dưới cánh cửa ngõ Spoon đang mong cứu tôi. Khi còn là 1 trong đứa đàn bà vô gia cư hư hỏng, tôi tất cả giữ một chiếc chìa khoá của ngôi nhà này. Tôi nín yên mở khoá và đẩy cửa. Trên cái giường được để trong góc của căn hộ rộng như một cái nhà kho, Spoon đã nằm tựa tín đồ lên gối. Mái tóc lâu năm như rong đại dương của chị Maria sẽ xoã xuống thân hai chân Spoon, những cái móng tay nhọn hoắt sơn đá quý thấp thoáng. Muôn vàn sợi tóc đang rung rinh như sắp biến thành những bé rắn của Medusa. Chị Maria lẳng yên ngước lên. - Lại phía trên đi, Kim. Tôi đi về phía đó. Và chú ý xuống nhị người. Cái cơ thể đen bóng của Spoon là thanh kẹo sôcôla cơ mà nến cắn vào kia thì tưởng như sẽ có được một mẫu nứoc ngọt trào ra. Chỉ bao gồm thế. Để đi tìm kiếm một đồ vật chỉ tất cả thế mà lại tôi đã buộc phải xới tung cả Tokyo như phạt cuồng. Và đối với tôi, nó quý giá như vậy. Tại sao? Từ khi nào? tại ai? Tôi rối tung bởi những câu hỏi ban đầu bằng chữ "T" sẽ chực bật ra và một lúc. Những chữ "T" ấy khi phát âm ra sẽ ríu vào nhau như vậy nào, tưởng tượng tới kia tôi đột thấy bi đát cười. Tôi tương tác mình với một nhân thứ cà lăm hài hước trong các bộ phim hoạt hình vui của Mỹ. Trong trường hợp này, tôi bao gồm nên mang kệ tất cả để cười cợt chính bạn dạng thân mình hay không? Chị Maria liếc nhìn tôi, lúc đó vẫn sẽ đứng như trời trồng mà còn chưa kịp khép mồm lại, rồi phủ lên mình chiếc váy đầm ngủ. - bao gồm em buộc chị yêu cầu làm chuyện này. Tôi châm bẩm nhìn chị vì không hiểu biết nhiều một chút gì phần lớn điều mình nghe thấy. Trường hợp như gồm phần chú giải cho câu nói đó thì hẳn là tôi sẽ vội giở tiếp trang sau. - tại em, Kim ạ. Chị Maria nói như thể tiến công đố tôi một lần nữa. - tức là sao? Tôi ko hiểu. Tôi thế sức làm ướt bờ môi đã trở cần khô khốc cùng tiếp tục. - Lỗi của tôi chỉ với đã vô tình khiến cho Spoon gặp chị nhưng mà thôi. Còn chị mới đó là kẻ đang lén lút chiếm mất người lũ ông của tôi trong khi tôi ko biết. Lần đầu thiên trong đời tôi xưng cùng với chị bởi một đại từ cùng cấp là "tôi". - Chị không cướp. - Chị cướp! Anh ấy là của tôi! bây chừ tôi mới nhận ra rằng, sự chấp thuận khi bị Spoon sở hữu cũng chính là sự chấp thuận khi đạt được Spoon. - cố và em cũng chính là của cậu ta? - Đúng vậy. - ...

Xem thêm: Cách Chăm Sóc Da Mặt Khô Vào Mùa Đông, Bị Bong Tróc, Đỏ Và Rát


Xem thêm: Top 15 Dự Thảo Bảng Lương Giáo Viên Thcs Năm 2021, Bảng Lương Giáo Viên Năm 2022


Chính vì thế chứ còn sao nữa. -? Chị ta lúc nào thì cũng ra mang lại tôi những bài tập khó! Tôi chăm chăm nhìn chị Maria. Đôi mắt chị lóng lánh như thiết bị rượu kim cương óng sẽ ủ hàng trăm ngàn năm mặt dưới hầm. Đôi đôi mắt ấy luôn làm mang đến tôi say và nhắc tôi nhớ đến sự xấu xí của mình. Tôi yên ổn tâm giao phó người đàn ông của chính mình cho chị, nhờ chị kiểm soát và đồng ý mình như một đứa học tập trò hèn cỏi. Cùng với tôi, một đứa con trẻ tội nghiệp bị quăng quật rơi, chị là tốt đối. Nuốm nhưng, tính từ lúc khi gặp mặt gỡ Spoon, anh ta đã cầm chỗ chị. Tôi ngốc nghếch và yếu ớt như đám rong biển phải lúc nào thì cũng cần một người dẫn lối. Chị chăm chăm nhìn lại tôi. Tôi cảm thấy mình bình thản kỳ lạ. Ngày xưa, tôi thường giỏi hát về một cô nàng bị đánh tráo người yêu. Tôi hình dung ra cô bé ấy, xúc đụng trước vẻ mặt truyệt đẹp của cô nàng đang quá đỗi bi hùng đau cùng căng thẳng. đôi mắt tôi ngấn lệ. Vững chắc chắn, nỗi đau ấy cần to bự lắm, đến mức toàn thân có thể tan thành nước mắt. Tôi suy nghĩ thế, với khóc do mủi lòng cho cô gái trong tưởng tượng. Tôi hoàn toàn có thể mủi lòng là bởi, tôi chưa bao giờ đánh mất người bọn ông của mình. Và vì trước khi có ai đó rước anh ta đi, lòng yêu thương đương của tôi đã lặng lẽ bỏ đi mất rồi. Chị Maria lần nào thì cũng thì thầm vào tai tôi rằng, sự đời là như thế em ạ, dựa vào vậy nhưng tôi quên đi tất cả. Tiếng đây, tôi đang trở thành cô gái bị đánh cắp mất fan yêu. Tôi cảm xúc thế. Nhưng miệng tôi chẳng thể cất lên mọi giai điệu blues. Tôi đứng kia như một kẻ bị trói chặt bằng xiềng sắt trước màn hình tivi. Tựa như toàn bộ tình cảm trong tôi mọi đã đóng băng. Tôi nói với chị Maria rằng tôi quan trọng nào phát âm được chân thành và ý nghĩa của mẫu gọi là tình yêu. - chính vì em nghỉ ngơi giữa. Chị ta nói gì cầm không biết. Fan ở giữa phải là Spoon chứ? Anh ta hại sệt nhìn hai công ty chúng tôi đang lời qua giờ đồng hồ lại, nhưng không còn ầm ỹ. Tự dưng tôi thấy yêu đương anh ta. Mấy bây giờ trông phương diện anh ta dịp nào cũng như đang mưu tính việc gì đó ghê ghê lắm. Vậy mà giờ đây lại lo ngại như một đứa con trẻ nghịch dở người vừa bị tóm gọn quả tang. Cái bộ mặt đầy vẻ liên quan mấy ngày hôm trước đâu mất rồi? chú ý anh ta hôm nay tôi chỉ ý muốn giậm nhị chân xuống đất đến bõ tức. Cái vẻ mặt nhưng mà nếu tôi có hỏi, anh cảm thấy thế làm sao thì hẳn anh ta đang đáp lại rằng, cũng thường thôi. Một vụ việc quá đỗi nghiêm trọng đốí cùng với tôi, vậy mà lại gã bọn ông linh tinh (tôi cũng thấy lạ khi từ ấy phân phát ra từ bao gồm miệng mình) này lại chỉ coi như một trò đùa mối tình thôi sao? Tôi không thích coi cái hành động giăng gió ấy với chị Maria, bạn mà tôi hằng hâm mộ và đã có lần ít duy nhất một lần thèm muốn, chỉ đơn giản dễ dàng có thế. Tôi mong mỏi gán mang đến nó một ý nghĩa sâu sắc ghê ghê hơn nhiều. - bởi vì em là fan ở giữa. - Chị Maria nhắc lại. - những người đừng có lấy tôi ra làm trò chơi nữa. - Tôi khóc. - Đừng khóc, cưng! - Kim ơi, chớ khóc! tiếng nói của hai người lẫn vào nhau. - Chị yêu em Kim ạ. Tôi nhướng tai lên. Cô gái mà tôi từng yêu mếm đang nói ra chiếc điều kém tương thích nhất vào tầm khoảng này. Khi mà tôi sẽ thôi không còn ngưỡng tuyển mộ chị nữa. - Chị yêu thương em từ khóa lâu lắm rồi. Em là niềm mê say mê độc nhất của chị. Thế có nghĩa là chị đang si mê tôi. Hơn những lần các chiếc nhẫn, những cái mũ và phần đông người đàn ông của chị. - vì vậy chị yêu tất cả những gì thuộc về em. Chị muốn biết toàn bộ những gì thuộc về em. Tuy nhiên, từ khi chạm mặt gỡ người đàn ông này, em không cho chị được làm thế nữa. Em không thèm dành cho chị trong cả một góc trong trái tim mình. Em thiết yếu hiểu được chị đã ghen tuông ra sao đâu. Em có hiểu được xúc cảm khi tình cảm thất vọng không? - lý do chị không nói điều ấy với em mau chóng hơn? - như thế em đã ghét chị. Em lúc nào cũng vậy. Một khi sẽ học được những điều cần biết, em sẽ ghét bỏ mọi thứ. Quả và đúng là tôi đã ghét chị, nếu như tôi chạm mặt Spoon sau thời điểm nghe chị thổ lộ điều ấy. - Sau nữa, ví như chị tâm sự điều đó, biết đâu chị sẽ không thể khiên chế nổi mình, chị đang xé xác em ra cùng nhai cả xương em mất. Nghe điều đó, tôi hốt nhiên thấy tình yêu mà chị giành riêng cho tôi thật giống với đều gì tôi dành riêng cho Spoon. Vì chưng biết bao lần tôi đã từng có lần muốn nhai vụn Spoon mang lại tận xương tuỷ vày quá đỗi yêu Spoon. - Chị ý muốn ngấu nghiến khung người người lũ ông này tính đến khi cảm xúc của mình nhẹ xuống. Hương thơm thơm của em vẫn còn đọng lại trên con giống của cậu ta. - ... - trong ngày hôm nay, chị đang quên đi đầy đủ chuyện. Chị sẽ không để mọi chuyện xứng đáng hổ thẹn như thế này xẩy ra nữa. Yêu thương ư? Chị sẽ không nhắc đến dòng từ đáng xấu hổ ấy thêm một lần như thế nào nữa. Từ bỏ giờ, chị đã chỉ mê mẩn mê đều thứ cơ mà không bao giờ phải nói ra mẫu từ đó. Chị Maria mang tay ôm miệng, rồi bật khóc nghẹn ngào. Đối cùng với chị, khóc và yêu là phần nhiều điều nhục nhã. Tôi đột thấy mình suôn sẻ vì là 1 trong những kẻ thiếu kiên nhẫn và đầy khiếm khuyết. - Chị Maria, Spoon chưa hẳn vật tải của em. Ngược lại, có thể chính em mới là vật cài đặt của anh ấy. - cái gì hoàn toàn có thể khiến em nói ra điều này cơ chứ... Cậu ta chỉ dễ dàng là một gã đàn ông thôi mà. Một gã bầy ông tay trắng...- mà lại là người đàn ông của em. Chị lấy tay ôm trán với thở dài. - Điều ấy, đặc biệt đến rứa cơ à? - Chị quên rồi sao? chính em cũng chỉ là 1 trong những đứa đàn bà tay white đấy thôi. - Thôi, em đi đi. Tôi quăng quật lại hai người và bước thoát ra khỏi phòng. Tôi suy xét về cái xúc cảm Crazy about you của mỗi người. Trở về phòng, tôi đột nhiên cảm thấy đói bụng và nhận ra rằng đã hai ngày bây giờ mình không nạp năng lượng gì. Không thích nấu nướng vày kiệt sức, tôi ăn uống bánh bột ngũ ly không mặt đường trộn với sữa. Thỉnh thoảng, tôi nên cố nuốt chửng đầy đủ mẩu bánh bột ngô nướng đang chui vào cổ họng mình.